THI ĐÀN HOA TIÊN

Diễn đàn thơ văn
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» Thôi Thì Cứ Mặc
Yesterday at 6:36 pm by Nguyễn Thành Sáng

»  Tâm Tình Đôi Bạn
Mon Feb 19, 2018 2:21 pm by Nguyễn Thành Sáng

» Tho Truc Lang
Mon Feb 19, 2018 6:41 am by Truclang

» Đi! Vẫn Đi!
Sat Feb 17, 2018 12:14 pm by Nguyễn Thành Sáng

»  Không Còn Gặp Nữa Ánh Thiêng Liêng
Fri Feb 16, 2018 1:09 pm by Nguyễn Thành Sáng

»  Chỉ Thấy Hàn Sương
Thu Feb 15, 2018 2:02 pm by Nguyễn Thành Sáng

»  Linh Hồn Nhẹ Đi
Tue Feb 13, 2018 12:22 pm by Nguyễn Thành Sáng

»  Có Phải Ông…?
Sun Feb 11, 2018 7:26 pm by Nguyễn Thành Sáng

» Trăng Vẫn Còn Kia
Sat Feb 10, 2018 7:53 pm by Nguyễn Thành Sáng

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
NĂM 2014
free forum



/div>

Share | 
 

  Nỗi Đau Đớn Tột Cùng Bởi Sự Tàn Nhẫn

Go down 
Tác giảThông điệp
Nguyễn Thành Sáng

avatar

Tổng số bài gửi : 1702
Join date : 27/01/2016

Bài gửiTiêu đề: Nỗi Đau Đớn Tột Cùng Bởi Sự Tàn Nhẫn   Thu Nov 30, 2017 4:19 pm




Nỗi Đau Đớn Tột Cùng Bởi
Sự Tàn Nhẫn


Ngươi tàn nhẫn! Thiệt là ngươi tàn nhẫn!
Lương tâm người đã quẳng mất đâu rồi?
Mặc tình ai chỉ biết có ta thôi
Bắt cóc trẻ tìm nơi mua để bán!

Chẳng hiểu được khổ sầu dâng ngút tận
Kẻ mất con uất hận tím bờ môi
Nào mặt mũi, nào tiếng khóc, tiếng cười…
Để giờ đây cả đời ray rứt mãi

Giấc mơ màng thoảng nghe và thoảng thấy
Đứa con yêu run rẩy sợ ngồi kia
Sắc bơ phờ, lấm lét lén nhìn qua
Khe khẻ gọi mẹ cha ơi! Đến cứu…

Ngày lại ngày mang nỗi niềm đau đáu
Chim nhốt lồng, cá chậu hẹp đường bơi
Con thể nào? Con hỡi! Hỡi con ơi!
Ôi! Lo lắng từng hồi lay gan ruột

Sáng trưa chiều thẫn thờ ôm nức nở
Héo hon dần, vàng võ, sắc màu thu
Cả bầu trời phủ kín dãy âm u
Bước trĩu nặng, vật vờ theo ngọn gió

Còn đâu nữa lăn xăn hình bé nhỏ
Đâu để bồng, để dạy, để cho thương
Chỉ giờ đây da diết nỗi đoạn trường
Chầm chậm đẩy bào mòn trong tấc dạ

Hẻm lớn nhỏ, xa gần… đều gửi mắt
Cõi lòng thì tan nát bởi ngàn đau
Con hỡi con! Con ơi! Con ở đâu?
Có hay biết vạn sầu cha với mẹ…

Thời gian chậm lững lờ trôi lặng lẽ
Bao năm dài ngấn lệ ướp bờ mi
Cả trăm lần nhìn vóc vạc đứa đi
Lan man nghĩ những gì coi có giống…

Cứ như thế hình hài cùng chiếc bóng
Đứa thơ ngây bé bỏng mãi chập chờn
Mỗi độ chiều canh cánh dưới hoàng hôn
Tiếng não nuột kêu con từ sâu thẳm!...

1/12/2017
Nguyễn Thành Sáng
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Nỗi Đau Đớn Tột Cùng Bởi Sự Tàn Nhẫn
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
THI ĐÀN HOA TIÊN :: VĂN HỌC :: Thơ HỌA ĐÁP :: Thơ Họa Của Nguyễn Thành Sáng Và Thi Hoàng-
Chuyển đến